(¯`•._.•[†Kiss†You†NgOchOang†You†Ki
 
Trang ChínhPortalTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýThành viênNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 Ca^u Chuye^n. Tinh` Bun`

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
pe4_giadinhfusefe
Xê Kô
Xê Kô
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 25
Age : 22
Biệt Danh : Pe'4, Baby, heo con. Pe' OMAI ......
Nơi Ở : hem bit' o*? ngoaj` du*o*ng`hehe
Sở Thích : ăn kẹo mút ...
Tâm Trạng :
Biểu Tượng :
Năng Lượng :
25 / 10025 / 100

Tài Sản Riêng :
Registration date : 15/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Ca^u Chuye^n. Tinh` Bun`   Tue Feb 26, 2008 1:13 am

Một ngày thứ 7 đẹp trời... đặc biệt buổi tối các đôi đi với nhau thì mát mẻ cứ gọi là...

Hoangtuchuoi

Hôm nay lên Võng Thị, ăn cá bò nướng, xoài, ốc... đủ
các món trên đời. Có mỗi hai đứa, ăn no phè bụng mà vẫn không hết. Vác
đống cá bò về cho miu miu yêu thương ăn nốt, thế mà nó lại không nhai
được => Phát hiện mới: răng mèo yếu thật... Đi chơi về, trời mát mẻ
quá, mình viết tiếp một trang blog nữa nào.

Một câu chuyện tình buồn, một chuyện tình thoảng qua
như cơn gió, cơn gió kèm theo những êm đềm, ngọt ngào và cả những cay
đắng của những giọt nước mắt...



Em. Không có gì nổi bật trong bữa tiệc sinh nhật ấy,
sinh nhật một người bạn thân của tôi. Cả buổi em không hát bài nào, tôi
cũng chẳng hề để ý đến em. Gần cuối bữa tiệc, tôi tròn mắt ngạc nhiên
khi em chạy sang chỗ tôi và khiến tôi ngạc nhiên đến buồn cười khi em
hỏi: "Anh ơi, xe Spacy là xe côn hay xe số anh nhỉ?"... Câu nói làm
quen vừa... ngớ ngẩn vừa buồn cười đó của em làm tôi mãi không quên...

Từ hôm ấy, những cuộc điện thoại, tin nhắn của em là
món ăn không thể thiếu trong thực đơn hàng ngày của tôi. Khi thì là một
câu chuyện cười, khi thì một ngày học hành của em, lúc lại là một bài
hát em gửi tặng tôi. Tôi thì sao, tôi vẫn dửng dưng và chỉ coi em như
một đứa... em gái hư. Hư vì cố công cưa cẩm ông anh mình. Em luôn là
người chủ động hẹn tôi, và trong năm lần em hẹn thì ba lần tôi đã không
đến...

Một chiều mùa hè, trời oi bức, mây đen vần vũ như sắp
nổi cơn giông, tiếng chuông reng reng, giọng em nhè nhẹ bên đầu dây bên
kia:

- Đến đón em đi.

- Em ở đâu đấy? Sắp mưa rồi còn đi đâu? Tôi ngáp ngủ hỏi lại.

- Đến đón em đi mà. Em đang ở...bãi giữa.

Tiếng tút tút ngắn vang lên mà tôi chưa kịp nói gì thêm. Nếu trong trường hợp này bạn sẽ làm gì? Tôi thì...ngủ tiếp.
Một lát sau chuông điện thoại lại reo. Tôi nhấc máy chậm chạp:

- Anh, anh không đến à?

- Em ở đấy thật đấy à?

- Em ướt hết rồi.

- Chờ anh anh đến đây.

Mệt mỏi, tôi mặc quần áo và quyết định đến đó nói cho em hết những phiền toái mà tôi đã gặp từ khi quen em.

Trời mưa ào ào. Mắt tôi nhòa đi, gần như không thể
thấy đường nữa. Dựng xe trên cầu Long Biên, tôi đi bộ xuống bãi giữa.
Mưa làm đất ở đây lầy lội, bùn dính chặt lấy chân. Đi bộ một đoạn xa,
tôi nhìn thấy bóng cô bé đang ngồi, thu lu dưới mưa đến tội nghiệp. Tôi
đến, nhẹ nhàng xoa đầu em:

- Hâm à, mưa thế này ngồi đây làm gì?

- A anh, anh đến muộn quá, hỏng hết tác phẩm của em rồi.

- Tác phẩm bùn à em? Tôi hỏi đùa.

- Đúng rồi! Bây giờ hơi khó nhìn đấy anh ạ. Em chỉ ra phía trước mặt.

Tên tôi và tên em được viết trên cát kèm theo một trái tim to đùng lồng vào tên hai đứa.

Tôi mỉm cười, những điều tôi định nói lúc đi đã quên
hết sạch. Em đã làm được. Làm trái tim tôi rung động một lần nữa. Nhưng
liệu có phải không, lý trí tôi lại đắn đo. Tôi đã nhiều lần thấy những
giọt nước mắt cả đau khổ lẫn tức giận của những người con gái tôi từng
yêu. Tôi không muốn thêm một lần nữa, một người con gái lại... khóc vì
tôi.

Tôi đưa em lên chỗ đất cao hơn. Hai đứa cùng ăn món bánh do em tự làm:

- Bánh này là bánh H và C nhé! Dành riêng cho anh và em thôi.

Trời ngớt mưa, nhìn em và tôi thật buồn cười. Ướt nhẹp như hai con chuột. Xẩm tối, tiếng ếch, nhái, dế kêu du dương. Em lại hỏi:

- Ếch kêu anh ạ, anh nghe chuyện công chúa ếch và hoàng tử ếch chưa?

Thế là một câu chuyện biến tấu từ cổ tích được em kể.
Kết thúc, kết thúc là... công chúa ếch và hoàng tử ếch hôn nhau. Kể
xong, em nín thinh, nhắm mắt đợi chờ... Tôi nhẹ nhàng đặt vào môi em
môi nụ hôn... Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đủ để cảm nhận môi em run lên, và
trái tim tôi cũng khẽ rung lên theo nhịp tình yêu...

Từ ấy, trái tim tôi và em cùng nhịp đập... Một tình yêu nhẹ nhàng và em luôn mang đến cho tôi bất ngờ, những bất ngờ thú vị.

Nhưng dường như tôi hãy còn quá trẻ con để yêu được
một ai lâu dài. Vào lúc đó, tôi bắt đầu thích đi chơi với bạn bè hơn
những chiều thứ 7 bên em, thích ở nhà ngủ hơn là những ngày mưa cùng
em...

Rồi một ngày, tôi đi xem phim cùng lũ bạn. Cả lũ đang
vui vẻ bước ra khỏi rạp, tình cờ tôi gặp một người bạn của em. Tôi nhận
được tin dữ.

Không, tôi không tin. Cả buổi chiều hôm đó, tôi tự
nói với mình rằng, con bé đó định lừa mình, chắc chắn thế... Nhưng rồi
nghĩ lại, ai lại có thể đem chuyện đó ra làm trò đùa? Đêm đó, tôi không
ngủ...

Sáng hôm sau, tôi đến. Vâng, là thật...

Nước mắt chực trào trong mắt. Em đi đúng ngày hẹn với
tôi mà tôi không đến... Tôi không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ nhẹ
nhàng lăn. Tôi bước vào đó, một mình. Tôi không quen ai bạn em, không
quen ai người nhà em, và tôi cũng không rõ tôi là ai đối với em nữa.

Tôi đến gần bên em. Tôi hay lương tâm tôi, hay cái sự
sợ hãi yếu đuối trong tôi không cho phép tôi dám nhìn em lần cuối. Tôi
vào một mình, ra cũng một mình. Bước chân vội vã theo những giọt nước
mắt lăn trên má. Về nhà, tôi lao ngay vào phòng, gục mặt vào gối và
khóc... Khóc òa, khóc để quên hết mọi thứ. Em đi rồi, ra đi thật rồi.

Sau mỗi lần vấp ngã, tôi tự nhủ với mình, hãy cố
gắng sống tốt hơn, cho những gì đã mất, cho những gì đang có và cả
những gì sắp có. Biết nắm giữ cơ hội, sống thật với chính mình, sống
hết mình vì mọi người... Để một ngày nào đó nhìn lại, không thấy tiếc
nuối những gì trong quá khứ... Vì...


Ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay...

(Bức ảnh trên là bức ảnh duy nhất tôi cùng em chụp.
Là 1 trong 2 vật kỷ niệm tôi còn giữ: bức ảnh này, đàn gà con bằng bông
với một mảnh giấy: anh với em cùng chăm sóc nó lớn nhé. Và tôi vẫn đang
nuôi nó lớn như em lời em dặn đấy...)

Kỷ niệm của tôi đã là dĩ vãng được 3 hay 4 năm kể từ
ngày đó. Ngày em đi, em chỉ mới 16 tuổi, cũng đang là học sinh của
trường Chu Văn An. Em ra đi vì một tai nạn xe máy.
*Chuye^n. 2:
Lan và Nam
chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút , tình bạn của họ chuyển
thành tình yêu , nhưng bố mẹ hai bên không đồng ý .
Rồi Nam nhận được một học bổng du lịch . Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng
đến việc học của Nam , bố mẹ cậu tìm đến Lan, yêu cầu cô tránh mặt Nam
. Nghĩ đến sự nghiệp của Nam nên Lan đồng ý .
Nam cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Lan nghe chị gái Nam nói rằng cậu đã tới London .
Nhiều tháng trôi qua, Lan không nhận được tin gì từ Nam. Đôi khi,
ko chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Nam để hỏi thăm . Chị Nam nói
rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới .
Lan cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất
của Nam. Cô cố quên Nam, nhưng ko thể. Lan trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi
và hay khóc .
Một đêm, khi Lan đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Nam :
- Lan, đừng khóc. Anh sắp về nhà rồi, chờ anh nhé !
Chỉ được có thế, rồi Nam vội vã gác điện thoại .
Đêm hôm đó, Lan nằm mơ thấy Nam. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây
hai người thường đến chơi. Nam nói rằng cậu rất vui được gặp lại Lan,
rằng cậu ko hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Lan kịp hỏi gì thì Nam
đã biến mất.
Sáng hôm sau, Lan vội vã gọi điện cho chị của Nam, kể lại mọi
chuyện và hỏi có phải Nam sắp về không .Chị gái Nam chợt òa khóc:
- Lan, xin lỗi em, tất cả là do chị nói dối đấy. Nam đã mất cách đây 6
tháng, nó bị tai nạn ô tô .... Nam từng nói là nó không chịu được khi
thấy em buồn ..... Chị đã nghĩ là có thể nói dối để em quên Nam đi....
Cho dù Lan khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Nam đã thật sự
gọi điện về cho cô, thì chị gái Nam vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do
cô tưởng tượng và sự thật là Nam đã mất rồi .
Nhưng Lan không tin. Cô tin rằng Nam sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng
như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Lan nhấc máy ngay
lập tức.
Lần này, Nam nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Lan, rằng
cậu không ở cạnh Lan được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện
thoại như vậy.
- Anh đã sửa điện thoại rồi à ? - Mẹ Lan hỏi bố cô như vậy khi ông vừa
bước vào nhà - Em thấy Lan nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm
qua.
- Em làm sao thế ? - Bố Lan lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà !
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://rumhay.6forum.biz
 
Ca^u Chuye^n. Tinh` Bun`
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Xác định vị trí tàu bằng định tinh trên tuyến Hải Phòng - Hòn Gai
» Dẫn đường hàng hải bằng vệ tinh (TS. Trần Cảnh Vinh)
» Danh sách người trúng cử đại biểu HĐND tỉnh Quảng Ngãi khóa XI
» Tìm hiểu về Vận đơn đường biển (Bill of Lading - B/L)
» Từ con diều giấy đến chiếc máy vi tính

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
..::Dien Dan Ngoc Hoang forum::.. :: ◄Nhịp Sống Teen◄ :: Trà Sữa Cho Tâm Hồn-
Chuyển đến